Người chơi mới thường chỉ theo dõi người đang giữ bóng, trong khi phần lớn cơ hội đến từ chuyển động của những người còn lại.
Hai nội dung này đòi hỏi kỹ thuật khác hẳn nhau, nên vận động viên thường mạnh hơn hẳn ở một trong hai.
Đưa đối thủ ra ngoài tầm đánh không tốn kỹ thuật gì, nhưng lùi mãi sẽ chạm vạch cuối và bị xử thua ở nhiều luật. Bẫy cát tốn ít nhất một gậy để thoát ra.
Không phải cầu thủ dự bị nào cũng vào sân trong suốt cả trận. Bề mặt phẳng và rộng cho phép kiểm soát tốt hơn, còn dùng đùi thì cầu dễ nảy lệch hướng. Giật tay ra làm dây rung và mũi tên lệch, động tác đúng là để dây tự trượt khỏi ngón đang giãn ra.
Guồng chân nhanh quan trọng hơn sải chân dài. Hạ tay xuống dù chỉ một khoảnh khắc là lúc hay bị trúng nhất, thói quen này khó bỏ và tốn nhiều trận mới sửa được.
Người ngồi cuối thuyền giữ nhịp cho cả đội. Rủi ro mất bóng cao hơn chuyền ngang nhiều lần, nhưng đổi lại tạo ra tình huống đối mặt trực tiếp với thủ môn. Bám sau lưng người dẫn đầu tiết kiệm sức.
Sau vài pha đánh dài, đối thủ lùi ra xa theo quán tính, đó là lúc một cú bỏ nhỏ khiến họ không kịp lên. Bóng bầu dục cho phép chuyền tay hoặc chạy ôm bóng. Quay vòng ở thành bể là nơi ăn được nhiều thời gian.
Lực đến từ toàn thân chứ không chỉ từ tay, nên nhịp xoay quan trọng hơn sức mạnh cánh tay đơn thuần. Thoát khỏi thế khóa dễ hơn ngay khi vừa bị dính.